Sieges Even - The Art Of Navigating by The Stars
Melodic Death Metal trong khoảng vài năm trở lại đây đã không còn là The Gold Sun của Heavy Metal nữa. Tuy vậy những đóng góp của thể loại này cho thế giới Metal là không thể phủ nhận. Có lẽ trong chúng ta không ai là chưa từng say sưa với những ban nhạc huyền thoại như In Flames, Dark Tranquillity, At The Gates, Arch Enemy,...
Mặc dù cả 4 ban nhạc trên đều vẫn còn sống sót nhưng nhạc của họ thì ít nhiều đã có sự thay đổi. Trong khi đó, những ban nhạc chơi Melodic Death biến thể ngày nay nhiều vô kể. Thậm chí có hẳn 1 trào lưu hình thành từ cái nhân Melodic Death, chắc ai cũng biết đó là Metalcore. Trong bối cảnh đó tôi thật sự ngạc nhiên khi có dịp được nghe Caress the Despair của Shades Of Dusk, ban Melodic Death mới toanh đến từ Canada - đất nước băng giá vốn nổi tiếng với những nhóm Technical Metal hàng đầu.
Điểm qua vài nét về Shade Of Dusk, ta nhận thấy ban nhạc đã thành lập từ năm 2000 tại Quebec - Canada. Có lẽ 6 năm chơi Melodic Death đã đem lại cho họ những kinh nghiệm quí báu để viết nên album đầu tay Caress The Despair khá chín chắn. Đội hình ban nhạc gồm:
Joffrey Chouinard - Vocals
Louis-Philippe Leroux - Guitar (ex-WasteLand, Diphteria)
Samuel Desjardins - Guitar
Julien Rodrigue - Bass
Donald Di Tullio - Drums
Các thành viên có tuổi đời rất trẻ, từ 19 đến 22, có nghĩa là ban nhạc đã được thành lập từ khi họ mới 14,15 tuổi. Caress The Despair là album đầu tay của ban nhạc nhưng họ cũng từng ra mắt 1 demo mang tên A Gleam Of Obscurity năm 2003.
CARESS THE DESPAIR: Ấn tượng trong lần nghe đầu tiên của tôi là cảm giác vui mừng khi gặp lại người quen cũ At The Gates, In Flames hay thậm chí là cả Dark Tranquillity. Quả thực Shades Of Dusk chơi một thứ Melodic Death cực kì chặt chẽ và kĩ thuật mà những tên tuổi trên chỉ có thể thực hiện được khi họ ở vào phong độ cao nhất. Ban nhạc cũng thừa nhận họ chịu ảnh hưởng lớn của các nhóm Technical đàn anh như Arsis hay Neuraxis. Có lẽ vì vậy nên thứ nhạc của họ kĩ thuật hơn hẳn Melodic Death truyền thống.
Bộ đôi guitar bổ xung cho nhau hoàn hảo, phô diễn những đoạn trình tấu lead đôi rất nhịp nhàng và đôi lúc khá phức tạp. Có lẽ chính vì vậy mà Shades Of Dusk vẫn không hề gây nhàm chán cho người nghe kể cả trong những ca khúc có tempo khá thấp. Vocal có lẽ chưa phải là 1 điểm mạnh của Shades Of Dusk. Joffrey Chouinard thể hiện một chất giọng khá tốt trong phần lớn các ca khúc, đồng thời cũng thường xuyên thay đổi giọng ca của mình giữa growl và deep growl để tránh sự lặp lại nhàm chán, nhưng rõ ràng còn xa mới có thể xếp anh vào hàng ngũ những ca sĩ xuất sắc nhất của Melodic Death. Trống và bass chơi tốt để tạo nên những đoạn ngắt nhịp, đảo phách ngoạn mục, góp phần tạo nên cái yếu tố Technical cho nhạc của Shade Of Dusk, nhưng vai trò của chúng có phần hơi mờ nhạt so với guitar. Bạn hiếm khi nghe được tiếng bass của Julien đi độc lập với guitar hay trống, một phần vì guitar được mix quá nổi so với các nhạc cụ khác. Không có hề gì vì phần còn lại ban nhạc đã làm quá tuyệt vời.
Shaped to Symbolize khởi đầu đĩa nhạc theo cách tốt nhất có thể: mạnh mẽ, kĩ thuật và ngọt ngào. Những gì tinh túy của ban nhạc đều được thể hiện trong ca khúc này. Trong Into The Abyss Of Torments, chúng ta thấy hình ảnh nhóm nhạc gạo cội In Flames với The Jester Dance tuyệt vời ngày nào. The Mournful Dawn of Existence, Caress The Despair thì lại quyến rũ người nghe bằng giai điệu rất hấp dẫn. A Dreadful Melody làm nổ tung lỗ tai người nghe với tốc độ chóng mặt, ngắt nhịp nát vụn. Shades Of Dusk - ca khúc cùng tên ban nhạc - khởi đầu bằng 1 đoạn dạo acoustic ngắn rồi nhanh chóng cuốn phăng tất cả với những giai điệu bi tráng đậm chất Melodic Death. Đây cũng là ca khúc khép lại album Caress The Despair. Nói gì nữa đây? Tuyệt vời, nhưng chưa phải là kinh điển. Ngoài những khiếm khuyết về phối nhạc như tôi đã phân tích ở trên, nỗi lo lớn hơn là ở khâu songwriting, vì dù album rất hay nhưng một điều rất dễ nhận ra là sự lặp lại trong các ca khúc. Nếu cải thiện được khâu này, điểm thêm những nét chấm phá màu sắc vào bức tranh âm nhạc vốn đã khá xuất sắc của mình thì chắc chắn Shades Of Dusk sẽ còn tiến rất xa.

An excellent album of 2005, to me it's the best. What a surprise because many people felt nervous about Nevermore's newest album before it was released. The reason is because they had created too many excellent albums before. From Nevermore, Dreaming Neon Black, through the masterpiece Dead Heart In A Dead World, to Enemies Of Reality, they always show great skill and creativity in music. With this album, Nevermore proved that they could create a wonderful album everytime they want. Killer lead, catchy chorus, flexible solo, everything is here. I have a feeling like, the more albums they release, the more mature they are, and their potential ability seems like unlimited.
First track Born is a perfect one to start the album. I even don't wanna hear other songs while not hearing this one several times.
"Born, We are the same. Within the silence, indifference be thy name"
Guitar work, it's just perfect, and i did the airguitar everytime i listened to this song.
...To be continued
I have a decent collection of thrash metal and i want to expand it more. There are several albums that I'm looking for:
ACID REIGN - Obnoxious (1990)
AGGRESSION - The Full Treatment (1988)
AIRDASH - Both Ends Of The Path (1991)
ANGEL DUST - Into The Dark Past (1986)
APOCALYPSE - Apocalypse (1987)
A.R.G. - One World Without The End (1991)
BAPHOMET - No Answers (1991)
CEREBRAL FIX - Death Erotica (1992)
CHANNEL ZERO - Channel Zero (1992)
D.B.C. - Dead Brain Cells (1987)
DESPAIR - Beyond All Reason (1992)
ENTROPY - Ashen Existence (1992)
GAMMACIDE - Victims Of Science (1989)
HEXENHAUS - Awakening (1991)
HORDE OF TORMENT - Product Of A Sick Mind (1991)
INCUBUS - Serpent Temptation (1988)
INDESTROY - Senseless Theories (1989)
INVOCATOR - Weave The Apocalypse (1993)
IRON ANGEL - Hellish Crossfire (1985)
MORBID SAINT - Spectrum Of Death (1989)
NUM SKULL - Ritually Abused (1988)
RIGOR MORTIS - Rigor Mortis (1988)
SARCOFAGO - The Laws Of Scourge (1991)
VIOLENT FORCE - Malevolent Assault Of Tomorrow (1987)
WARGASM - Why Play Around? (1988)
WARGASM - Ugly (1993)
WRATH - Nothing To Fear (1987)
I also have many albums and you can trade with me (or I can give them freely to you, just ask me). Email me to get the list: namkhuongac@yahoo.com
I no longer need these albums.I have them all, credits are given to Soulseek - the best metal P2P of all time, and http://classicdeathmetal.blogspot.com/ - the best old school blog.
In Hanoi, I used to play computer games or listen to my favorite music in my free time, or play football with my friends. Here I do more outside activities like traveling around the city, playing billiards, or shopping for books and other products. Of course, I listen to music more than other things because I am lazy. But playing football is also very exciting for me, but now we don’t have a lot of chances to play because we cannot find a place to play football near the dormitory except for Lanh Binh Thang sporting hall. However, the price to rent it for an hour is too expensive, so students in the dormitory only play once a week. Other good things are traveling Saigon and playing billiards with my friends. My roommate, Tuan, is an expert in billiards, and other good players are Hieu, Phong, and Thien, my classmates. So I think I have more fun in Saigon than in Hanoi.
ay by day, we must write a so-called blog, and at first, it's very intereting to show off yourself through blogs. But you will soon get bored with it by doing the same thing everyday. Sometimes you have the inspiration but sometimes you do not have, and writing blogs will kill your inspiration gradually. When one of my classmates said that he was fed up with Blogs very much, I didn't think it's true, I assumed it was just his laziness. But right now I have to face the same situation, and it has taken me nearly an hour to write just a simple and meaningless blog, it's too much. It's like you have to eat the same dish everyday, and you will feel sick of it. I think everybody had better put aside their inspiration to do another thing. How can we pass this difficult time?
I always play cards while surfing the internet each afternoon. It's very fun and it helps me relax. My favorite page is taixiu.com, where you get 100000 when you sign up. Now I have 400000 in my account, mostly from a friend in APU, and I intend to have 1 million. The kind of straight card is different from Hanoi, but it's more exciting and more difficult. You must be careful and use your intelligence and creation to win.